Từ lá đơn cầu cứu của gia đình anh Hồ Sỹ Sơn (SN 1966, trú xóm Xuân Tường, xã Xuân Tường, huyện Thanh Chương, Nghệ An), chúng tôi có mặt tại Khoa y học cổ truyền Bệnh viện hữu nghị đa khoa tỉnh Nghệ An.

“Anh Sơn bị liệt tứ chi, vợ cũng không được nhanh nhẹn như người bình thường. Để có thời gian chăm chồng, vợ anh đã phải gửi đứa con 4 tuổi cho người thân suốt 2 tháng nay”, là người điều trị trực tiếp cho anh Sơn, bác sỹ Hồ Công Mệnh cho biết.

Sau vụ tai nạn, anh Hồ Sỹ Sơn nhập viện với tình trạng vỡ đốt sống cổ, vỡ xương chậu, đốt sống thắt lưng….

Khi chúng tôi có mặt tại bệnh viện, chị Nguyễn Thị Tý (SN 1972) vừa về quê vay mượn thêm tiền bạc để chạy chữa cho chồng. Người chị dâu của chị Tý đến chăm sóc em rể. Anh Sơn nằm trên giường bệnh, chỉ có phần từ cổ trở lên còn hoạt động. Đôi chân đang dần teo lại, cứng đơ.

Nặng gánh gia đình (mẹ già yếu, em gái mắc bệnh động kinh), cộng với cơ thể không được khỏe mạnh nên anh Sơn muộn đường vợ con. Khi bước qua tuổi 50, anh kết hôn với chị Nguyễn Thị Tý – người phụ nữ kém duyên vì không được thông minh nhanh nhẹn như người khác. Hai vợ chồng ra riêng ở với vỏn vẹn 1 sào ruộng. Tiếng là ra riêng nhưng là con trai cả, anh Sơn vẫn phải cáng đáng, chăm sóc người mẹ nay đã 87 tuổi và cô em gái bệnh tật.

Dẫu khó khăn, thiếu thốn đủ bề nhưng anh tìm được niềm vui, động lực để sống khi cô con gái nhỏ chào đời. Những tưởng hai tấm thân nghèo khó, bệnh tật có thể nương tựa vào nhau nhưng biến cố ập xuống, khiến cảnh nghèo càng trở nên bi đát, túng quẫn.

50 tuổi anh Sơn mới lấy được vợ, sinh con. Bố nhập viện điều trị dài ngày, mẹ đi chăm sóc, bé Hoài được gửi ở nhà các anh em.

Ngày 7/2, anh Sơn bị một người đi xe máy tông trúng. Cú tông mạnh khiến anh bất tỉnh, được đưa đến bệnh viện trong tình trạng đa chấn thương: chấn thương đốt sống cổ, cột sống thắt lưng, chấn thương ngực kín, gãy xương sườn, khung xương chậu…

Trải qua cuộc đại phẫu, di chứng đốt sống cổ bị vỡ khiến anh Sơn bị liệt tứ chi không hoàn toàn, không thể tự chủ về bài tiết. Bệnh nhân Sơn được chuyển đến Khoa Y học cổ truyền để phục hồi chức năng.

Từ hôm anh Sơn vào viện đến nay, phía người va chạm mới chỉ vào thăm hai lần, cũng chẳng đả động gì đến việc hỗ trợ một phần chi phí điều trị. Anh Sơn nằm viện 2 tháng trời, nhà vốn đã nghèo càng trở nên khánh kiệt. Anh em nội ngoại xúm lại mỗi người hỗ trợ một ít, phần còn lại chị Tý phải đi vay.

“Tội con bé Hoài, bố đi viện, mẹ đi chăm bố, bà già yếu, cô thì không được bình thường nên cũng không dám gửi sang đó, thành thử nó phải đi ở nhà này vài ba hôm rồi lại đến nhà khác. Anh chị lấy nhau khi đã nhiều tuổi nên cảnh cha già, con mọn, bình thường đã khổ, giờ còn khốn khổ gấp trăm lần”, chị Hồ Thị Minh – em gái anh Sơn cho biết.

Hai con người nghèo khó, ốm yếu nương tựa nhau trong căn nhà tạm bợ, không có tài sản gì đáng giá. Tai nạn xảy ra với anh Sơn khiến gia đình lâm vào cảnh khánh kiệt.

Hơn 2 tháng nằm viện, đôi chân của anh Sơn đang dần teo lại, mất cảm giác, mất khả năng vận động. Hai cánh tay cũng bị liệt, chỉ vài đầu ngón tay còn cảm giác nhưng không thể cầm nắm được.

Bác sỹ Hồ Công Mệnh cho biết: “Chúng tôi đang cố gắng trong điều trị, phục hồi chức năng cho bệnh nhân Sơn nhưng với tình trạng tổn thương đốt sống cổ, khung xương chậu… thì khả năng phục hồi vận động của bệnh nhân là không lớn. Việc điều trị, phục hồi chức năng cần rất nhiều thời gian, công sức”.

Nguy cơ bị liệt suốt phần đời còn lại, anh Sơn bật khóc khi nghĩ tới đứa con duy nhất mới hơn 4 tuổi đầu.

Nghe bác sỹ nói về tương lai mù mịt của mình, người đàn ông khốn khổ bật khóc: “Tôi còn mẹ già, vợ yếu, con thơ. Con ơi, bố phải làm sao bây giờ…”. Khuôn mặt người đàn ông khốn khổ rúm ró cả lại, những nếp nhăn càng hõm sâu hơn. Giọt nước mắt nóng hổi lăn ra, chìm ngay giữa lớp lớp nếp nhăn chằng chịt.

Một gánh nợ dồn lên đầu, nếu quãng đời còn lại của anh Sơn phải nằm trên giường bệnh, chị Tý liệu có đủ sức mà chăm sóc chồng, lo toan cho đứa con gái bé xíu của mình không?

Hoàng Lam

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *